Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ HOÀNG HUYNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ HOÀNG HUYNH. Hiển thị tất cả bài đăng

9 thg 9, 2011

Thăm nội

“Ba của má, là ông ngoại
Còn má của ba, con gọi thế nào?”
Câu nội đố, khó làm sao
Tuổi thơ thuở ấy lặn vào tim con.
Bây giờ bước trên đường mòn
Về thăm làng xóm lòng còn nhớ thương.
Cầu treo, con rạch, bờ mương
In hình bóng nội, quê hương yên lành.
Căn nhà nhỏ, vườn mít xanh
Khói mờ lơ lửng lượn quanh, chiều tà.
“Bà nội, là má của ba”
Là dòng nước mát, cây đa, giếng làng.
Con ra thăm cội bằng lăng
Nhớ về ngày cũ, ánh trăng đêm hè.
Trưa nào vang động tiếng ve
Hôm nào chờ đón nội về ngõ trưa.
Qua thời cơ cực gió mưa
Làng mình mới, trẻ khác xưa từng ngày.
Hương đồng lan tỏa, ngất ngây
Năm nào con cũng về đây, nội mừng./.

Mắt đêm

Hồi nào
trăng phủ đồng quê
Giờ đây
háo hức điện về xóm thôn
Xuyên qua ngõ
băng lối mòn
Đèn khuya quán nhỏ
sáng con mắt làng
Lòng rạng ngời
Say hân hoan
Nhấp nha nhấp nháy
Rộn ràng bước vui./.

Duyên quê

Trời trong trong, đồng xanh xanh
Lặng yên chăm chú nghe anh tỏ tình.
Bâng khuâng trút nỗi lòng mình
Thương sao mười ngón tay xinh ấm nồng.
Môi run run, má hồng hồng
Thân nhau đến thế, nói không nên lời.
Quanh ta đất trời thắm tươi
Về đây có lắm chuyện đời nghe, xem.
Quê ngoại anh, quê nội em
Keo sơn gắn kết, tình thêm ngọt ngào.
Trâu dưới ruộng, cò trên cao
Cảnh làng xưa cũ dạt dào mộng mơ.
Gái trai cùng gốc dân quê
Mai kia hai họ thuận bề xe duyên./.