5 thg 4, 2013

Tuyển thơ DÒNG SÔNG 1


Cảm ơn Đà Lạt
Lá bay nghiêng triền dốc
Mây giêng hai trắng trời
Núi thổi làn hương biếc
Xô ngã em vào tôi
Đà Lạt ngọt nhờ rét
Rét cho em đỏ môi
Đà Lạt lạnh chết khiếp
Lạnh cho tim bồi hồi
Sớm qua hồ qua thác
Chiều vòng quanh lũng đồi
Đá thổi làn sương biếc
Rụng tim tôi vào ai
Ngỡ chỉ mượn chút lửa
Hơ đôi phút mồ côi
Ngỡ chỉ mượn chút nhớ
Ai ngờ rồi… khôn nguôi
Ai ngờ nghiêng cả đất
Ai ngờ lệch cả trời
Cảm ơn em Đà Lạt
Đã muối tình mặn tôi.
                             MƯỜNG MÁN

 Khúc quê
Chim bay về núi Ngự rồi
Chiều sấp ngửa nửa chân trời bi ca
Có ai ngồi hát cùng ta
Khúc quê tím thẳm nhập nhòa hoàng hôn
Nốt trầm rơi lặng bãi cồn
Sông ơi rẽ nhánh vô ngôn tặng người
Bờ xanh bông cỏ trắng ngời
Con đò em chở một đời thơ anh
Sủi tăm cốc rượu độc hành
Trò chơi cút bắt còn xanh ngõ về
Sầu đông thả lọn tóc thề
Một mình ngồi hát càng tê tái buồn
                                             NGÀN THƯƠNG

   Tiễn
Tháng ngày sớm muộn cũng qua
Tiễn chân là cũng chia xa với người
Đã không nấn ná bằng lời
Làm đau ánh mắt nụ cười mà chi
Người đi mang hết những gì
Còn tôi nán lại thầm thì với tôi
Tôi còn có nửa cuộc đời
Nửa kia ở phía cuối trời chân mây
Vẫn còn hơi ấm bàn tay
Cho tôi giữ lại chốn này yêu thương
Người đi ngã rẽ cuối đường
Tôi dừng chân lại mà thương lối về
                                             TÔN NỮ THANH YÊN
  
Ngồi nghe Tết đến dần dần
Ngồi nghe Tết đến dần dần
Đi theo phiến gió mùa xuân cũng về
Rỗng tay công việc bộn bề
Chật lòng một cõi hồn quê ắp đầy.
Tháng giêng vừa mới đâu đây
Tháng hai đã vội dắt dây đi vèo
Mùa mùa cứ vãi hạt gieo
Sợi tóc cũng bạc dần theo tháng ngày.
Một năm nắm mở bàn tay
Trời cao đất rộng đắng cay ngọt bùi
Lọc buồn tìm lấy niềm vui
Đánh thức hạt mẩy đã vùi đất xuân.
Ngồi nghe Tết đến dần dần
Ta như tượng tạc cứ trầm ngâm im
Thả hồn phiêu lãng đi tìm
Ai vừa thả một cánh chim lưng trời
                                             TRẦN QUANG ĐẠO

Nhịp tình
Thôi người
Hồn khô cây
Không gian dội
Giải bày cơn giông
Kìa ai trước đục trong
Bàn tay bẻ gió
Phải dòng nào đây?
Người xưa
Lỗi nhịp chày
Câu ca gãy
Người nay còn cầm
Người về lụi nến giọt thầm
Kẻ đi đã vẹt vầng trăng thiếu thời
Nhịp chày
Cối gạo sóng đôi
Nhịp thời gian
Gõ lời khoảng không
                                       TÔN PHONG

Tình ca mùa xuân
Thời gian nói điều gì
Mà mùa xuân trói buộc
Câu thơ đi nửa bước
Nỗi buồn dài mười năm
Đời gọi thức trăng rằm
Em về vui bếp nhỏ
Gió qua mùa thương khó
Tháng Giêng tìm môi ai
Tình em như sông dài
Lòng anh là con nước
Nỗi buồn xưa dừng bước
Câu thơ thành ban mai
                                             TẦN HOÀI DẠ VŨ


giặt áo cho người
Giọt chiều rơi vỡ trong ta
Về thôi về giặt áo hoa cho người
Với tay không đến chân trời
Xuôi tay khẽ chạm nụ cười cỏ xanh
Cõng chiều đi quẩn về quanh
Ngả lưng mây trắng xây thành bình yên
Hiu hiu một vốc ưu phiền
Thả bay theo gió an nhiên giữa đời
Ham vui vọc chữ làm vui
Nỗi buồn níu áo rong chơi với mình
Chiều xanh nhặt được câu kinh
Thổi tan năm tháng u minh khỏi hồn
Khi chân loạn lúc tâm cuồng
Lang thang về lại lối mòn tìm rêu
Xanh lơ màu của tình yêu
Vàng tươi màu của già chiều lửa rơm
Chiều xanh hoa gửi mùi thơm
Mặt đất nhàn nhạt hương con đường nào
Trên tay chiếc áo bạc màu
Trong hồn mây ngộ độc sầu vẫn xanh
                                             LƯU XÔNG PHA

Khép
ừ, thì cơn mưa ướt
những buổi sớm cũ nhàu
tình buồn như cỏ rũ
qua rồi sẽ xanh mau
đâu phải là cỏ lau
mà buồn len buồn lách
chỉ là một cọng sầu
mọc giữa đời xọc xạch
tình như mưa tí tách
rơi vài nhịp vắn dài
làm mát một ban mai
mà ngỡ là mãi mãi
tim người lệch bên phải
cân đếm một lần yêu
mưa bên ít bên nhiều
tình… đem tim bỏ chợ.
                                                         SÂM CẦM

Xuân


1. Em ơi tuyết đổ
bàng hoàng tuyết rơi
Mùa xuân tuyết khổ
Lá cỏ ngậm ngùi
Em đi nho nhỏ
giữa mùa tuyết bay
Ta đi vô độ
giữa mùa tuyết say
Tim ta vò võ
Tuyết trở mặt rồi
Mùa xuân năm ấy
Mùa xuân năm này
Hồn ta bỏ ngõ
ai nào ai hay.


Chỗ ngồi
2. Chỗ em ngồi ngày xưa còn ấm lắm
Anh gối lên và ngủ một giấc dài
Em có hiểu đời cho em là mộng
Để anh về cứ tưởng một là hai


Phố
3. Ở đây phố xá hiền như cỏ
Có nỗi hồn nhiên giữa mặt người
ở đây cỏ sẽ hiền hơn phố
Bởi dưới chân em có mặt trời


Chiều
4. Em ơi nắng bỏ đường dài
Chiều hôm hiu quạnh ta ngồi ngồi ta
Giòng sông suối hở mặn mà
Tấm thân trinh bạch em là là ai
                                                     (1994)
                                             TRỊNH CÔNG SƠN

Dòng sông
Dòng sông không trong không đục
Dòng sông không bến không bờ
Dòng sông không dừng một phút
Thuyền tôi chuếnh choáng tỉnh say
Dòng sông đang chảy lên trời
Dòng sông đang tuôn từ đất
Những vì sao xa có thật
Và tôi cũng thật
Và tôi…!
Thuyền trôi không người chèo lái
Tim tôi vụng dại đưa đường
Ngoài tôi vô hình lực hút
Trò chơi tạo hóa khôn lường.
Dòng sông – dòng đời mê mải
Tôi cười tôi khóc thơ ngây
Tin vào con tim vụng dại
Chuếnh choáng – nào… sông!
Ta say.
                                             THẢO PHƯƠNG
  
Mùa xuân
Mùa xuân là một điều đã cũ
dâng trào lên từ những mạch lâu đời
Dù bóng tối còn trong đáy mắt
Dù mùa đông giăng rộng lưới cành.
Không cưỡng được chút lòng hớn hở
đã bước ra hy vọng tiếng cười.
Cái lạnh rớt hồng lên đôi má
chùm nước sáng và âm vang là những mắt
Tàu chuối non mềm theo giọng hát
Nhạc rơi không đếm nhịp mênh mang.
Suy nghĩ cũ tấm lụa nát nhàu
Tay trì trệ vẽ điều nhàm chán
Chân dung thật của lòng giả trá
Còn nhe răng cười cợt bao người.
                                             …
Nhưng quy luật của màu sắc xanh
Là tự nhiên đà sống buộc xoay vòng
Là sự thật không cần minh chứng
Ngàn kinh sách chỉ nói điều giản dị.
Xin giới thiệu với tôi và bạn hữu
Một mùa xuân đã cháy tự trong lòng.
                                             NGUYỄN ĐÔNG NHẬT

Đọc một bài thơ tình
Đó là bài thơ viết cho Lili
người đàn bà ông yêu suốt đời
người đem cho ông sự dịu dàng ông hằng chờ đợi
và cuối chặng đường
lại chính là người ấy
giọt sau cùng làm tràn cốc đắng cay đời ông
Tôi thấy ông đang chạy trên đường
đơn độc, đau thương, tuyệt vọng
người đàn bà kia xa xôi, lãnh đạm
còn hiểu chi cay đắng, giày vò
Gương mặt ông sắt lại, lặng tờ
đôi mắt gườm gườm nhìn số phận
trong đời mình, ông đã nhiều lần lựa chọn
phút cuối cùng, tất cả chỉ là không
Chỉ còn lại nơi ông, đến phút cuối cùng
lòng tha thứ dịu dàng, kiêu hãnh
trên dấu chân người đã ra đi
ông phủ kín những lời yêu mến
                                             Ý NHI

Còn một nửa mùa sen
Một nửa chiếc lá sen
không vẽ cho ta lối về cực lạc
để lại một nửa mùa sen
đang chìm dần vào sương khói
để em không nhìn thấy anh
từ một nửa mùa hoa đang tàn héo kia
để anh nhìn vào chính mình
từ một nửa đã khuất
dưới đáy sâu
còn một nửa chiếc lá sen đang thở
còn một nửa mùa sen khác
đang sống đời sống của chính chúng ta
Mùa cũ lá thay
những giấc mơ già nua
anh như con đường mỗi ngày một ngắn lại
anh như bài ca cũ
chút ánh sáng còn lại mỗi ngày một mòn đi
anh như hơi thở không còn tươi mới
không rung động nổi chính mình
sau nỗi đau không tên tuổi
giấc mơ cũ mùa thay những bóng cây già nua
                                             NGUYỄN VIỆT CHIẾN


Buồn vui
Còn gì đâu, còn gì đâu?
Còn chăng cũng chỉ mái đầu bạc phơ
Nhân gian ít cậy nhiều nhờ
Trận tiền tang hải tóc tơ cũng buồn
Trường giang xa lắc cỗi nguồn?
Đại dương vĩnh viễn mang buồn suối mơ
Niềm vui ai biết đâu ngờ
Nằm trong tử diệt nhớ giờ tái sinh.
                                             BÙI GIÁNG

Ngày xuân ở quán
Con gái ngày xuân như mới tắm
Buổi mai sương ướt cỏ hoa ngời
Lòng đá chợt mềm chao rất nhẹ
Nhớ mình vừa vượt tuổi ba mươi
Năm nay ăn tết cùng ông quán
Mồng một đời cay miếng mứt gừng
Chén rượu ngày xuân sao đắng miệng
Giang hồ nghe cũng đã đau lưng
Vẫn đi như một anh hành khất
Đuối sức nhưng quê đâu mà về
Ta sống một đời mây nhuốm bệnh
Bồng bềnh sầu đụn màu nhiêu khê
Sáng nay nghe pháo ran ngoài phố
Ngòi pháo đời ta cũng cháy ngầm
Thấy gái xuân tươi lòng cũng thẹn
Chuồn chuồn xếp cánh đậu bâng khuâng.
                                             VŨ HỮU ĐỊNH
  

Chúc phúc
Trời bỗng biếc hơn ngày cuối chạp
Giêng chưa sang
Sương khói rẽ đôi giòng
Hạt muối mặn thầm
Trong câu hát
Ơn nhau từ
Mỗi phút chờ mong
Về nhóm lại bếp chiều
Sắp nguội
Chia nhau từng ngụm gió
Đầu non
Xin thanh thản ngã thêm lần vụng dại
Nghe hoang vu dăm lá khép trong hồn
Dẫu hoa trái đã sang mùa thiếu phụ
Áo khăn xưa chưa nhạt
Dấu yêu đầu
Rượu chúc phúc đêm nay em hãy cạn
Cho xuân này
Và cả những xuân sau.
MƯỜNG MÁN

 Ủ hoa trong bàn tay
Sáng mai ngắm vầng đỏ
Ủ hoa trong bàn tay
Hương xưa hoài thương nhớ
Cầm bằng cơn mộng say
Trà nguội nhắp môi mềm
Hoa khô cười khúc khích
Đêm xa hoài tĩnh mịch
Người xưa còn chia phôi
Hái một chút mùa vui
Gửi cho người năm trước
Một bước… vài ba bước
Tri âm hoài… tri âm
                                NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM

Say một mình
Ly này ta rót mời ta
Chưa uống đã thấy xót xa phận mình
Mới ngày nao tóc còn xanh
Mà nay đã bạc, đã giềnh, đã thưa.
Rót thêm ly nữa mời ai
Chia tay, mời bạn cõi ngoài vân du
Cỏ xanh đất mát ngàn thu
Trong hơi gió thoảng ai ru hồn người.
Chiều cuối năm lá vàng rơi
Ly này ta rót mời người áo xanh
Lòng mưa ngâu, nắng hong hanh
Vàng rêu mái lá, buồn tênh mây trời.
Ly này, em của ta ơi
Gươm quăng hố thẳm, ta mời ta sao
Ngựa hồng tung vó trời cao
Áo sồng xưa đã giũ vào hư không.
Lưng trời, giọt đại hồng chung
Quyện theo tiếng mõ mịt mùng, quạnh hiu
Vô ngôn, chiều ngẩn ngơ chiều
Vật vờ trôi giạt con diều đứt dây.
                                                         PHONG GIAO
                     
Tuyệt mù
Ta đi tìm thuốc trên trời
Mẹ ngồi bệt đất hát lời ru ta
Ầu ơ! Cá bống, cháo hoa
Ngọn rau, mắm muối, dưa cà… nhà quê
Con đường bến Lú cõi Mê
Đi trong vô vọng nẻo về đã quên
May còn sót lại hương sen
Từ trong giấc ngủ đêm đêm dỗ dành
Ta đi tìm sự vô danh
Chỉ gặp ngọn cỏ níu xanh nấm mồ
Cúi xuống nhặt được câu thơ
Chỉ là ngọn gió hư vô nhạt phèo
Mẹ ngồi thềm cũ sẫm rêu
Sao ta ngoảnh mặt đi theo tuyệt mù?
                                             LÊ MINH QUỐC

Ngày tháng
Tháng mười hai
đã qua rồi
Cớ sao
ta vẫn đứng
ngồi
đợi em
Tháng giêng
rón rén
bên thềm
Có mang
hương gió
dịu êm
xuân thì
Giờ mùa đông
đã ra đi
Thoáng qua
Khung cửa
xiêm y rỡ ràng
Ơ hay
Trời đã xuân sang
                                PHẠM THỊ QUÝ
   
Chuyện chiêm bao có thật
Ra đồng nằm ngủ bờ khe
Chợt bồi hồi tỉnh chợt nghe có người
Ấy người thôn nữ vui tươi
Nhe răng cười nói khiến tôi giật mình
Bởi em quá đẹp quá xinh
Gánh gạo từ xóm Vĩnh Trinh quay về
Về làng An Lộc? Mỹ Khê?
An Lâm? Lệ Trạch? Cận kề Thanh Châu?
Làng em chính thật Thanh Châu?
Chính là quê cũ từ đầu của tôi
Xa quê bốn chục năm trời
Nằm mê mộng mị bất ngờ thấy em.
                                             BÙI GIÁNG

Thời chiến
quê cũ mười năm mây lớp lớp
mười năm mưa khóc buổi sang mùa
dưới trời sương lạnh rơi tan tác
rét mùa đông cũ rét lê thê
đường tôi đi có bom và đạn
có hận thù trên mỗi dấu chân
ai thả vào hồn tôi mới lớn
những mùa xương máu ngập tang thương
đường tôi đi có mùa hoa rụng
những cánh hoa màu tim tím xưa
có phải màu hoa trên áo lụa
bay bay chiều gió lộng em về
đường tôi đi có khói hoàng hôn
quyện trong mưa bấc sắt se buồn
có phải me tôi bên bếp cũ
đốt lò sưởi lạnh cuối mùa đông
ai bắn vào hồn tôi trái nổ
đứt từng mạch máu nát tim tôi
vỡ vỡ chiều nay tôi sắp vỡ
chiến tranh chiến tranh bao giờ thôi
                                             PHẠM CAO HOÀNG
                                                        1969
                      
Quê nhà
Dưới bầu trời thăm thẳm
Núi đồi lặng lẽ thở
Lạc trong đáy mắt
Những mùa xuân làm đảo lộn đời người
Anh lẫm đẫm lớn
Bên những tờ bạc cũ nhàu
Cát bụi có gương mặt của cát bụi
Anh luôn ngạc nhiên với gương mặt mình
Lũ trẻ ngày nào giờ đã thành người lớn
Lớp lớp khuất sau ngọn cỏ
Trên cánh đồng mây trắng
Mặt trời còn mãi lang thang
Như giấc mơ cuối chân trời
Luôn biến ảo
Anh khẽ gọi quê hương!
Và cánh cửa kho báu chợt hiện ra.
                                             TỪ QUỐC HOÀI
 
Thuyền lá
Trên sông một lá thuyền thoi
Muôn bè ngàn mảng mây trôi đục ngầu
Mây dày
Trời nặng
Nước sâu
Sông dài… chấp chới về đâu lá thuyền?
Chiều thu bảng lảng giang biên
Núi xa đột khởi lập nghiêm ngó trời
Rừng xa, đột ngột, gió rồi
Đầy sông rờm rợp lá trôi như thuyền
                                             PHẠM NGỌC LƯ
  
Khung mai
Mặt trời gieo nắm bụi hồng
Có nàng vác cuốc đi vòng bờ đê
Nhởn nhơ lúa mượt đồng quê
Con chim bói cá bay về bờ ao
Cổng trường ngàn tiếng lao xao
Xe ai chở ngói đi vào ngõ tre
                                             ĐỖ CHU THĂNG

Tháng giêng
Khi mùa xuân bay về
Tiếng tơ đồng còn vọng
Chạm ngõ vào giấc mơ
Thềm rêu xanh biếc mộng
Một đóa quỳnh tháng giêng
Hé mở miền cổ tích
Vầng trăng thanh đêm rằm
Soi xuống hồ lụa bạch
Một vuông cỏ thanh xuân
Lơ đãng ngày hò hẹn
Lá thư tình bâng khuâng
Thuở môi hồng mắt biếc
Một lối nhỏ mưa bay
Cánh chim chuyền thơ dại
Chở thời gian ngược dòng
Bay lạc vào huyền thoại.
                                             TÔN NỮ THU DUNG
  
Xuân trôi
Nắng không thức đợi giao thừa
Trống chuông gọi lửa dậy khua nến hồng
Ngày xuân về tới vàm sông
Chuyến đò trễ hẹn bềnh bồng trắng sương.
Tối ba mươi – phía cuối đường
Rạng mai mồng một mở hương khói trầm
Lá xuân biếc lộc tay cầm
Gió hân hoan thổi đầy năm ngoài vườn
Nhớ màu năm ngoái dễ thương
Cố đi tìm khắp đoạn trường thấy đâu
Chập chờn theo giấc chiêm bao
Tháng giêng mở cửa, rủ nhau lên chùa
Thẻ nhang đỏ cháy ngàn xưa
Vẫn còn khói tạnh qua mùa lễ giêng
Thời gian đâu thể giữ riêng
Nên mùa xuân vuột trôi ngiêng theo ngày.
                                             NGUYỄN BẠCH DƯƠNG

Tin nhà
Biết rằng từ lúc đi xa,
Nhớ hương đồng nội nhớ nhà ai ơi!
Đêm đêm nhìn lại khung trời:
Cố hương xa thẳm, suốt thời thanh niên.
Rối bời, lòng dạ chẳng yên,
Đọc kinh, lần chuỗi, linh thiêng, nguyện cầu.
Ngày trôi, tóc mẹ bạc màu,
Lưng khòm trong chiếc áo nâu phai màu.
Biết rằng đi giữa đêm thâu,
Vẫn nghe sóng vỗ chân cầu mênh mông.
Chưa về, ai đã sang sông,
Mẹ ơi, cô ấy lấy chồng rồi sao?
Thì thôi như hạt mưa rào
Rơi ngoài khung cửa thuở nào. Thế thôi.
                             TRẦN VẠN GIÃ

Đêm em pha lê
Giêng hai chài tuổi mộng
Bứt cành xanh em đi
Chát chua mùa ảo vọng
Dẫu vấn vương đương thì
Tháng tư dư chớp giật
Mùa mưa thừa vũng mê
Nói nhiều siêu cõi thật
Mắt đẹp khép phương về
Tháng mười rươi nổi bão
Trăm năm nằm đâu giường
Ruộng đá cày ốc đảo
Thuyền nan chiều đại dương
Chuồn chuồn kim phong vương
Ngự cành khô đổ lá
Cánh thiêu thân lơi lả
Tùng rinh rinh đèn đường
Quạ khoang choàng kín cửa
Biết đâu cầu yêu thương
Đêm em pha lê vỡ
Tung tóe hồn ly hương.
                                             HOÀNG CẦM

Chiều
Trên đường về nhớ đầy
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây
Chim rừng quên cất cánh
Gió say tình ngây ngây
Có phải sầu vạn cổ
Chất trong hồn chiều nay?
Tôi là người lữ khách
Mầu chiều khó làm khuây
Ngỡ lòng mình là rừng
Ngỡ hồn mình là mây
Nhớ nhà châm điếu thuốc
Khói huyền bay lên cây.
                                             HỒ DZẾNH
                                                              (1941)
  
Trái táo của tôi
Cuộc sống này, đôi khi
như một trái táo khó tính
không để ai cắn vào
còn răng tôi đã bị mài mòn
bởi những đám cháy của hoàng hôn tưởng nhớ
những tro bụi của nỗi buồn
cả những tín điều làm tê cứng cánh tay
của niềm vui sống không lựa chọn
Nhưng bằng đôi mắt của trái tim em
tôi đã nhìn thấy cùng lúc với nỗi ham muốn
trong tận cùng sâu kín của ánh sáng
và trong vẻ nhợt nhạt của cảm xúc muộn màng
cái hạt nhỏ bé, nguyên vẹn và yếu đuối
của trái táo bị xa lánh ấy
sẽ nảy sinh niềm vui
và nỗi yêu đời bất trị
Cuộc sống này, lắm khi
như một trái táo dậy thì.
                                             TẦN HOÀI DẠ VŨ
 
Huệ
Mất đến mười năm anh mới nhận ra mình đã mất
ngôi nhà có khung cửa tối
và ngã tư mưa bay mù trời những chiều về muộn
em ướt như con chim sẻ lông xù
lạnh run, cuống quýt nhấn chuông gọi cửa
mất đến mười năm tất cả những câu chuyện khôi hài ở đó
(nhiều bằng vô số mẩu vụn thuốc lá vất trên thềm)
mới ệ Hthật sự hiện ra gương mặt phiền muộn
của một tình yêu cũng muộn như ngày kịp hết
mà ban mai chưa bắt đầu
mất đến mười năm anh đi qua bao nhiêu đường phố
(Sài Gòn nhỏ bằng bàn tay)
anh mới tin đại dương có thật
đường chim bay có thật
trừ nước mắt tầm tã trên vai anh ngày ấy
không thật chút nào
phải mất đến mười năm anh mới biết
một nụ hôn dễ làm sao
mà không thể
mất đến mười năm anh mới thật sự tin rằng
ta có một tình yêu như hoa huệ
trắng tận khi
úa tàn.
                                             ĐỖ TRUNG QUÂN

Giọt xuân
Một hôm lãng xẹt mưa rơi
giọt thưa giọt nặng khiến đời có hiên
ta vào trú tuổi thanh niên
chưa hai thứ tóc đã quên thiếu thời.
Một hôm lãng xẹt mưa rơi
thất thanh ta gọi: em ơi, đỡ buồn
ngoài hiên: trẻ nhỏ bất lương
coi thường phụ nữ cởi truồng tắm mưa.
Trong hiên: người lớn chẳng vừa
nâng ly kể chuyện ngày xưa đa tình
ta ngồi gác cổng văn minh
uống một mình, thấy hai mình nghe em!
                                             BÙI CHÍ VINH

Sinh nhật
Thức dậy với một nụ cười
Gõ guốc từ nhà ra chợ
Ừ thì có mặt trên đời
Sinh nhật chỉ là cái cớ
Nửa ngày hờ hững đi qua
Bạn xa vô tình không biết
Bạn cũ cái nhớ phôi pha
Tự mình chúc mừng mình vậy
Hai mươi ba mươi bốn mươi
Hơi đâu ngồi đếm sợi bạc
Buồn vui rụng thưa tóc rồi
Tâm tư bây giờ cũng khác
Nửa vầng nắng đã vàng phai
Ngọn nến thời gian cháy nửa
Ra vào chưa hết ngày dài
Thì thôi khép lại cánh cửa.
                                         8-2004
                                      TÔN NỮ THANH YÊN

Rừng lá thay chưa
Anh đi, rừng chưa thay lá
Em về, rừng lá thay chưa
Phố cũ bây chừ xa lạ
Hắt hiu đợi gió giao mùa.
Xuân xưa, mình chung đôi bóng
Xuân này, mình ngóng trông nhau
Hun hút phương trời vô vọng
Nhớ thương bạc trắng mái đầu
Em có về qua phố cũ
Phố phường chừ đã đổi thay
Thương em nửa đời hoang phế
Thương ta chịu kiếp lưu đày.
Xuân nay, mình em lẻ bóng
Có còn tiếc nhớ xuân xưa
Dài tay đếm từng nhung nhớ
Em ơi, chờ phút giao mùa.
                                HOÀNG NGỌC ẨN
Kính tặng mẹ
Cả một đời sống với ruộng đồng
tám mươi tuổi mẹ về với đất
vẫn tấm áo nâu quen mặc
Mẹ ra đi
Mẹ chẳng dặn lại điều gì
mọi đau khổ, lo toan mẹ đem theo cả
Suốt một đời vất vả
Mẹ chỉ nhận phần mình một nấm mồ thôi
Mẹ ra đi rất nhẹ
tội cho con khi trở về nhà
không gặp mẹ, chỉ biết đến bên mồ, đứng lặng
giữa đồng chiều nắng đang tắt nơi xa…
                                          1984
                                           MÃ GIANG LÂN


Giao mùa
Em cười trong tiếng nấc của mùa thu
Khi đông đến cây âm thầm trút lá
Hoa úa tàn hoa bắt đầu thành quả
Lá rụng hoài lá sẽ thành thơ.
Em chợt buồn con mắt chợt ngẩn ngơ
Anh không nói chỉ thoáng nhìn bối rối
Ánh mắt ấy anh không sao hiểu nổi
Ngỡ lạnh lùng nhưng chứa chất yêu thương.
Hoa nghiêng mình nên đánh rớt giọt sương
Sương sẽ vỡ tan vào trong quên lãng
Và con đường mãi vàng theo năm tháng
Quên trên cây phút xao lãng đầu đời.
                        NGUYỄN THÁI THĂNG LONG
 

VU  VƠ
Nắng rắc trên sông
Bồng bềnh nỗi nhớ
Chân ai qua ngõ
Má đỏ môi hồng
Nắng rắc trên sông
Dáng chiều tha thướt
Mắt ai cài lược
Ta làm sao qua
Vu vơ con thuyền
Lòng ta lênh đênh
Nửa về nửa ở
Nửa dừng nửa đi
Vu vơ con thuyền
Lòng ta lênh đênh
Em về hong tóc
Sợi nào buộc chân
Ơi làn mi cong
Như nắng bồng bềnh
Như sóng chòng chành
Hỏi sao ta nhớ
Nắng rắc trên sông
Có gì đâu đó
Sao ta về nhớ
Dáng người không quen.
                                     LÊ THỊ KIM
Có đôi khi
Đôi khi ta ngồi bỗng nhớ
Bùi ngùi một cánh rừng xưa
Đôi khi ta ngồi thầm nhắc
Tên em rồi khóc một mình.
Bỗng dưng muốn về Lộc Tấn
Biết nay rừng đã yên bình
Biết nay chỉ còn mãi mãi
Ngậm ngùi một nấm mộ xanh.
Nhiều lúc ước mình trẻ lại
Chiều mưa khăn gói lên đường
Để được cùng em sống mãi
Một thời phiêu bạt gió sương.
                                 (Lộc Ninh, 10-1998)
                                        CAO VŨ HUY MIÊN


Tháng Hai

Tháng hai rét lộc
Lá bàng râm ran
Chuồn chuồn hoang mang
Từng bầy trôi dạt
Con sông trổ dọc
Cái cầu đâm ngang
Mây trắng miên man
Mặt trời cô độc
Gió bấc thảng hoặc
Mưa phùn lay phay
Em thì xa vắng
Ta còn… đâu đây.
                                ĐẶNG HUY GIANG

thu ngõ nhỏ
Mùa thu không nắng mang mang gió
Ngả tím lên màu tím mắt ai
Mùa thu vắng bạn se se nhớ
Thả lá
Hòm thư động ngõ ngoài.


ngõ nhớ
Mưa vừa qua trước ngõ
Nắng đã vàng nhớ nhung
Mơ gì làn nắng ướt
Đàn xưa dây đã chùng
Tôi biến thành tượng đá
Em đã về hư không.
                                     VÂN LONG


Mười năm hoa cúc
               (Gửi H.)
Tình cờ về ngang vườn cũ
Mười năm hoa cúc còn vàng
Nhoi nhói một thời nông nổi
Mười bảy vấp ngã tình tan.
Tình tang hát lời chim sáo
Mười năm bỏ phố lên rừng
Ngỡ tháng ngày dần khuất lấp
Về ngang vườn cũ… rưng rưng.
Rưng rưng lần theo nỗi nhớ
Cúc vàng vẫn màu vàng xưa
Mười năm chân trời góc bể
Giờ về đứng lặng dưới mưa.
                           NGUYỄN MINH CHƯƠNG

Không đề
Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Những cây ổi thơm ngày ấy
Và vầng hoa ngâu mưa thu
Tóc anh đã thành mây trắng
Mắt em dáng thời gian qua
Ngày nay ngày nay
Chuyện đẹp qua đi
Thời gian gấp ruổi
Còn lại chúng ta
Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Giữ trọn tình người cho đẹp
Ơi! con đường xưa
Những mùa trút lá
Cành bàng mồ côi
Cổng cũ rêu phong
Ý đợi người
Ơi! con đường xưa
Men vườn ổi thơm
Em tuổi hai mươi
Yêu anh hào hiệp
Bỏ em, anh đi
Đường hai mươi năm
Dài bao chia ly
Có những vợ chồng
Không là trăm năm
Mà tình thương yêu
Sông ơi! Dài sao
Rộng ơi! Biển cả
Thôi em nước mắt
Đừng rơi lã chã!
Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Giữ trọn tình người cho đẹp
                        (“Không đề” – 1970 – rút trong tập
                            “Mây Đầu Ô”, NXB Văn học – 1987)
                                            QUANG DŨNG

Uống rượu
Uống xong ly rượu cuối cùng
Bỗng nhiên chợt nhớ đã từng đầu tiên
Uống như uống nước ngọc tuyền
Từ đầu tiên mộng tới phiền muộn sau
Uống xong ly rượu cùng nhau
Hẹn rằng mai sẽ quên nhau muôn đời
Em còn ở lại vui chơi
Suốt năm suốt tháng suốt nơi lan tràn
Riêng anh về suốt suối vàng
Trùng phùng Lý Bạch nghênh ngang Tản Đà
Em còn ở với sơn hà
Anh còn mất hút gần xa mất hoài.
                                     BÙI GIÁNG


Vô đề

Em gửi anh bài thơ người khác
Trái tim em đã cạn nguồn
Ngày mai em không làm thơ nữa.

Em những tưởng
Tình yêu làm tượng đá rùng mình thức tỉnh
trong hạnh phúc làm người.

Hết bàng hoàng rồi
đá trở về bệ cũ
nét buồn ngưng lại trên môi.

Điều – có – thể đã trở nên không – thể!
Nắng lịm trên mắt đá vô tình
Chỉ còn lại hoàng hôn
và trái tim đau
không biết mình đau nữa.
                                         (1988)
                                          THẢO PHƯƠNG

Hương cốm tới trường

Hương rừng thơm đồi vắng
Nước suối trong thầm thì
Cọ xòe ô che nắng
Râm mát đường em đi.

Hôm qua em tới trường
Mẹ dắt tay từng bước
Hôm nay mẹ lên nương
Một mình em tới lớp.

Đường xa em đi về
Có chim reo trong lá
Có nước chảy dưới khe
Thì thào như tiếng mẹ.

Trường của em be bé
Nằm lặng giữa rừng cây
Cô giáo em tre trẻ
Dạy em hát rất hay.

Mũ rơm thơm em đội
Hương cốm chen hương rừng
Mỗi lần em tới lớp
Hương theo em tới trường.
                                            
                                      MINH CHÍNH
                                               

Chẳng hay
Chiều dựng mùa đông mây xám ngắt
núi cao trời thấp có ta về
giang hồ đâu có ai phong ấn
mà nghĩ từ quan trở lại quê
Ta đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòng
Ta đi, có những ngày khô héo
chẳng nhớ quê nhà, chẳng muốn về
mẹ, chị, đàn em như bóng khói
nương với đời ta quay quắt trong mê
Chiều nay không hẹn ta lại về
mùa đông dài vẫn níu chân quê
ta về gió đón phong sương lạnh
ta về, mưa đón ta về quê
Thôi chẳng về chi thôn xóm quạnh
nhà xưa giờ chắc cũng điêu tàn
đứng đây, đường cái quan bên núi
ta cũng đã trầm lòng mê mê.
                                   VŨ HỮU ĐỊNH
 

VŨ HỮU ĐỊNH
Tên thật: Lê Quang Trung
Sinh năm 1942 (Nhâm Ngọ) tại Huế.
Sinh sống tại Đà Nẵng
Anh làm thơ rất nhiều, có thơ đăng trên nhiều tạp chí văn chương.
(Có bài thơ nổi tiếng “Còn một chút gì để nhớ”, Phạm Duy phổ nhạc). Anh qua đời vào tháng 1-1981, tại Đà Nẵng.
Tác phẩm đã xuất bản:
      - Còn một chút gì để nhớ, (1996)
      - Thơ Vũ Hữu Định, (2006).

Còn một chút gì để nhớ
phố núi cao phố núi đầy sương
phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
anh khách lạ đi lên đi xuống
may mà có em đời còn dễ thương
phố núi cao phố núi trời gần
phố xá không xa nên phố tình thân
đi dăm phút đã về chốn cũ
một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng
em Pleiku má đỏ môi hồng
ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
nên mắt em ướt và tóc em ướt
da em mềm như mây chiều trong
xin cảm ơn thành phố có em
xin cảm ơn một mái tóc mềm
mai xa lắc bên đồi biên giới
còn một chút gì để nhớ để quên.
                                            VŨ HỮU ĐỊNH
                                         * * *

Đò ngang
Cứ ngồi ngó mãi ra sông
Trông con đò khách giữa dòng lại qua
Ta về, ai bước chân ra
Có ai về ở cùng ta chốn này
Quê hương mộng dữ bao ngày
Đã xanh phơi phới màu cây cổng làng
Chạnh lòng, ngó chuyến đò ngang
Tiếng kêu sương gió dặm đường quạnh hiu
Tiếng kêu của những buổi chiều
Trăng treo mái quán ngày xiêu dốc rừng
Đi về – lòng cứ lâng lâng
Nơi đây quê thấp nhớ rừng quê cao.
                                       VŨ HỮU ĐỊNH

Đứng giữa đồng không

một bầy sáo nhỏ qua sông
một em tôi đã cầm lòng đi xa
như con sông nhỏ thật thà
sớm hiu hắt tạnh, chiều sa mưa nguồn
một bầy sáo nhỏ đi luôn
một em biệt tích để buồn lại đây
con chim quyên bỗng lạc bầy
xuống sông vọc nước đợi ngày xế ngang
một bầy sáo nhỏ bay hoang
một em tôi đã bỏ làng đi xa
tôi ngu ngơ giữa chiều tà
em đi để lại mình ta giữa đồng.
                                   VŨ HỮU ĐỊNH


    Hát trên núi

      Tay đan tay, chiều muộn rồi
Nhạc trôi dưới phố nắng ngùi trên cây
      Mắt đan mắt, cay nồng cay
Sương giăng lũng thấp nhớ đầy lên vai
      Môi đan môi, nụ hôn dài
Rẩy run đôi cánh hoa mai chợt vàng
      Đồi lang thang, núi lang thang
Dắt nhau về thuở hồng hoang hai người
      Tóc đan tóc, bời rối bời
Trăng trôi qua phố mây rời rã mây
      Ngủ đi thôi, ngọn cỏ may
Tim anh hãy tựa những ngày còn xanh
      Ngủ đi thôi, con chim oanh
Giữ ngoan tiếng hát dỗ dành mai sau
      Núi cắt rốn, đồi chôn nhau
Đi đâu cũng nhớ quay đầu về non.
                                                MƯỜNG MÁN


Vầng trăng

Vầng trăng từ độ lên ngôi
Năm năm bến cũ em ngồi quay tơ
Để tóc vướng vần thơ sầu rụng,
Mái tóc buồn thơ cũng buồn theo
Năm năm tiếng lụa xe đều
Những ngày lạnh rớt, gió vèo trong cây
Nhẹ bàn tay, nhẹ bàn tay
Mùi hương hàng xóm bay đầy mái đông
Nghiêng nghiêng mái tóc hương nồng
Thời gian lặng rớt một dòng buồn tênh
                                         (1942)
                                          LƯU TRỌNG LƯ


về lại đồng bằng

Giờ không còn biển ru tôi
Vẫn nghe tiếng sóng bồi hồi thiết tha
Tưởng như núi mọc quanh nhà
Ngờ đâu núi biếc lại là cây xanh
Trở về sóng lúa reo quanh
Lại ru tôi với âm thanh ngọt ngào
                                 HẠC THÀNH HOA


trăng biển

Một vầng trăng từ đêm ấy nhô lên
Biển nở một đóa hoa vàng rực
Đêm hôm ấy bầu trời lót kính
Hơi thở nồng nàn của biển bên tôi
Biển mát rượi làn da con gái
Trăng tắm vừa xong
Quấn quanh một làn sương như voan mỏng
Mây rút hết về chân trời
Biển thì lặng mà lòng mình nổi sóng
Chỉ còn trăng – tôi và – biển
Trên bãi cát lõa thể
Tôi cõng trăng chạy một đêm
Biển tràn ngập tôi
Đêm hôm ấy.
                                         (1990)
                                         HẠC THÀNH HOA
























M. MONROE (1960)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét